C’est pour vivre

c-est-pour-vivre

Bài hát này Xíu được học khi còn ở cấp trung học, mỗi lần nghe cảm thấy an bình lắm …

C’EST POUR VIVRE

C’est pour vivre
Que le monde chante
Dans la douleur ou dans la joie
C’est pour vivre
Que le monde invente
Des chansons à chaque pas

C’est pour vivre
Que tous les poètes
Les musiciens les fous du roi
C’est pour vivre
Contre la tempête
Qu’ils nous ont prêté leur voix

C’est pour vivre
Que des gens s’exilent
Que des avions brisent leurs ailes
C’est pour vivre
Que l’on jette des billes
Dans les quatre vents du ciel

Tous ces hommes qui cherchent la rime
Et la raison du verbe aimer
Tous ces hommes qui se cherchent un hymne
Que d’autres ont déjà trouvés

C’est pour vivre
Et peupler la terre
Que de colombe en olivier
C’est pour vivre
Par dessus les guerres
Que Jérusalem est née

C’est pour vivre parmi les étoiles
Que l’homme un jour s’est envolé
C’est pour vivre parmi les étoiles
Un moment d’éternité

C’est pour vivre
Que des arbres tombent
À l’heure où naissent des enfants
C’est pour vivre
Qu’on défend ce monde
Tant que l’amour est vivant

C’est pour vivre parmi les étoiles
Que l’homme un jour s’est envolé
C’est pour vivre parmi les étoiles

Pr, 25/01/2012

Hoa-hong

Cách đây 3 năm với lời hứa hẹn sẽ gặp lại sau 3 năm và năm nay đúng 3 năm. Ngay tối mùng một tết (âm lịch) nhận được điện thoại hẹn 2 ngày nữa gặp nhau. Vui … mừng … mong … lẫn lộn!

Tết Nhâm Thìn 2012

Tet-Nham-Thin

Vậy là bây giờ bên tính theo giờ bên Xíu đã chính thức bước qua năm mới (theo âm lịch)- năm Nhâm Thìn 2012 được gần 2 tiếng rồi. Xíu xin được gởi đến các bạn gần xa những lời chúc tốt đẹp nhất nhân dịp Xuân về.




Orchestre Colonne

hoa-nhac

Hôm nay ngày cuối cùng của năm con mèo (âm lịch) Xíu có dịp được tận mắt thấy cũng tận tai nghe nhạc giao hưởng được trình diễn bởi Orchestre Colonne mà trước giờ thỉnh thoảng chỉ nghe qua băng đĩa mà thôi. Buổi biểu diễn được tổ chức tại nhà xiếc Bouglione tuy nhỏ nhưng có thể nói rất ấn tượng.

Dàn nhạc ngày hôm nay chỉ khoảng hơn 20 người (so với tổng dàn gần cả 100) nhưng dường như cũng “dư” để thổi vào tai của thính giả những giai điệu du duơng, lúc trầm buồn, lúc lại như nổi loạn dậy sóng … so với băng đĩa nhạc thì đúng một trời một vực.

Xương rồng

XuongRong

Nó là một cây hoa nhỏ bé, sống trong một vùng đất màu mỡ. Ngày ngày, nó vui với ong, hát với gió… cuộc sống quá đầy đủ mà nó như cảm thấy thiếu thốn một thứ gì đó rất to lớn. Rồi một ngày kia, cơn gió đến, nói cho nó biết về cuộc sống của những cây xương rồng kia, mỗi ngày là một sự thử thách khắc nghiệt, đấu tranh để sinh tồn. Nó thấy trong lòng mình bỗng lấp đầy được khoảng còn thiếu đó. Nó biết rất rõ mình muốn gì. Nó bảo với gió:

- Gió ơi, tôi muốn đến vùng đất của xương rồng! Gió đem tôi tới đó được không?

Gió ngỡ ngàng:

- Bạn sao thế? Bạn chỉ là một cây hoa nhỏ bé, cuộc sống của bạn là điều mà bao cây xương rồng mong ước, tại sao bạn lại muốn vứt bỏ nó đi??

- Tôi cũng không biết nữa, nhưng tôi cảm thấy nếu tôi cứ mãi ở đây, tôi sẽ sống và chết đi như bao loài hoa khác. Tôi muốn đến vùng đất của xương rồng, khi đó, lúc tôi nở hoa là lúc tôi khẳng định được sự tồn tại của mình. Gió hãy mang tôi theo với.

Rồi nó, cây hoa nhỏ bé, nương nhờ làn gió đi tới nơi mà ở đó, nó biết, là nơi nó sẽ tìm thấy ý nghĩa cuộc sống của mình. Nó vượt qua bao cánh đồng, bao dãy núi xanh hùng vĩ. Nó rất phấn khích, ca hát cùng gió, tin rằng, đó là sự lựa chọn đúng đắn của mình.

- Này, cây hoa bé nhỏ ơi, tôi biết bạn muốn gì, nhưng cuộc sống ở đó không phải lúc nào cũng như ý bạn muốn được đâu. Nếu bạn buông xuôi, đồng nghĩa bạn thất bại và kết thúc.

- Tôi biết. Nói tôi không sợ thì là nói dối. Nhưng không hiểu sao tôi biết đó là điều mà tôi nên làm.

Rồi nó cảm thấy, không khí xung quanh mình ngày một nóng dần, khô héo. Ngay đến cơn gió cũng không còn mát mẻ với nó như xưa nữa. Nó biết, mình đã đến nơi cần đến. Và nó cảm thấy, nó đã biến thành một cây xương rồng nhỏ nhoi, yếu ớt đang chuẩn bị bước vào cuộc chiến sinh tồn khắc nghiệt.

Nó bắt đầu cuộc sống khắc nghiệt của mình ở vùng đất chỉ toàn cát và đá đó. Sự xuất hiện của nó là một điều gì đó khá mới mẻ đối với các anh xương rồng ở đây. Sự dạn dày sương gió khiến các anh rõ ràng trưởng thành và chín chắn hơn nó nhiều. Mỗi ngày, thấy nó vất vả, cố chắt bóp những làn nước khan hiếm trong bầu trời nóng như thiêu đốt, cố đâm rễ sâu hơn vào mặt đất mà nó biết, bên dưới kia có thứ mà nó cần: NƯỚC… Các anh xương rồng bỗng muốn che chở cho nó, sẵn sàng giúp nó khi nó cần và nhường nó những phần nước ít ỏi. Nó mệt mỏi tiếp nhận những thứ đó và cảm thấy thật may mắn vì có các anh ở đây với nó, cảm thấy chưa bao giờ nó được quan tâm săn sóc như ở đây.

Bỗng một ngày, nó nhận ra, nó đến đây không phải để làm gánh nặng cho người khác. Đến đây không phải để được bảo bọc, dựa dẫm. Mệt lắm, khát lắm. Nhưng nó dần từ chối sự ưu ái mà những người ở đây dành cho nó. Nó muốn các cây xương rồng hiểu, nó làm vậy là vì nó muốn xứng đáng với họ và xứng đáng với tình cảm mà mọi người dành cho nó cũng như nó dành cho mọi người. Nhưng như vậy cũng đồng nghĩa với việc cuộc sống của nó càng trở nên khó khăn hơn bao giờ hết. Có đôi lúc, ngắm những vì sao đêm sau một ngày mệt mỏi, nó tự hỏi tại sao mình phải cố gắng như thế?? tại sao mình cứ từ chối những gì nhẹ nhành mà lại tự tạo ra những khó khăn cho mình?? Bản chất nó vẫn là một cây hoa nhỏ bé và yếu đuối mà thôi. Liệu nó có vượt qua được không?? Có đôi lúc quá khát và quá mỏi mệt, nó đã muốn bỏ cuộc. Đã nhiều lúc, nó quay trở lại làm cây hoa nhỏ bé đó, nhiều lắm. Nhưng không hiểu sao, nó vẫn cố đi tiếp…

(sưu tầm)

Pr, 18/01/2012

Thuoc

Mặc dù ngày hôm qua đã lấy hết can đảm uống thuốc vậy mà có vẻ như không có tác dụng gì: đầu vẫn nhức, mũi vẫn chảy, chẳng ra làm sao hết, cứ xụt xà xụt xùi, thôi thì cứ đổ cho do thời tiết vậy …